春词二十首 其十二

宋代 李纲
谁使鸣禽自在啼,感春端似惜芳时。一枝暂寄休饶舌,静处须防挟弹儿。
shuí shǐ 使 míng qín zai   gǎn chūn duān shì fāng shí zhī zàn xiū ráo shé jìng   chǔ fáng xié dàn ér