春词

宋代 毛滂
雪才盈尺云阴解,负不鸣条雨块完。 春力急催冬事退,君王宽政不恒寒。
xuě cái yíng chǐ yún yīn jiě   míng tiáo kuài wán
chūn cuī dōng shì tuì 退   jūn wáng kuān zhèng héng hán