春词

唐代 元稹
一双玉手十三弦,移柱高低落鬓边。即问向来弹了曲,羞人不道《想夫怜》。
shuāng shǒu shí sān xián   zhù gāo luò bìn biān wèn xiàng lái dàn le   xiū rén dào xiǎng lián 》。