春愁

唐代 韦庄
寓思本多伤,逢春恨更长。露沾湘竹泪,花堕越梅妆。 睡怯交加梦,闲倾潋滟觞。后庭人不到,斜月上松篁。
běn duō shāng   féng chūn hèn gèng zhǎng zhān xiāng zhú lèi   huā duò yuè méi zhuāng
shuì qiè jiāo jiā mèng   xián qīng liàn yàn shāng hòu tíng rén dào   xié yuè shàng sōng huáng