春愁

宋代 陆游
春愁茫茫塞天地,我行未到愁先至。 满眼如云忽复生,寻人似疟何由避。 客来劝我飞觥筹,我笑谓客君罢休。 醉自醉倒愁自愁,愁与酒如风马牛。
chūn chóu máng máng sāi tiān   xíng wèi dào chóu xiān zhì  
mǎn yǎn yún shēng   xún rén shì nüè yóu  
lái quàn fēi gōng chóu   xiào wèi jūn xiū  
zuì zuì dào chóu chóu   chóu jiǔ fēng niú