春城望湖

宋代 王令
春城绿野郁相望,闲客闲来兴自长。 不见暮云成宿雨,空看芳草到斜阳。 花生恶土终成笑,兰不逢人自信香。 虽有尘缨无处濯,坐观渔者满沧浪。
chūn chéng 绿 xiāng wàng   xián xián lái xīng zhǎng  
jiàn yún chéng xiǔ 宿   kōng kàn fāng cǎo dào xié yáng  
huā shēng è zhōng chéng xiào   lán féng rén xìn xiāng  
suī yǒu chén yīng chǔ zhuó   zuò guān zhě mǎn cāng làng