春城曲

宋代 刘涣
柳花吹雪香满帘,南园草烟迷绿纤。 素纱软屏隔春梦,金翠眉心团小凤。 指怯调笙学莺语,度曲不成臆酸楚。 却把巫山一段云,剪作春衫寄人去。 东邻郎君马如雪,青锦短鞯裁杏叶。 背人骑过为谁羞,银黄小袍醉眼缬。 花貌越娘秋鬓薄,蛾眉学画初三月。
liǔ huā chuī xuě xiāng mǎn lián   nán yuán cǎo yān 绿 xiān  
shā ruǎn píng chūn mèng   jīn cuì méi xīn tuán xiǎo fèng  
zhǐ qiè diào shēng xué yīng   chéng suān chǔ  
què shān duàn yún   jiǎn zuò chūn shān rén  
dōng lín láng jūn xuě   qīng jǐn duǎn jiān cái xìng  
bèi rén guò wéi shuí xiū   yín huáng xiǎo páo zuì yǎn xié  
huā mào yuè niáng qiū bìn báo   é méi xué huà chū sān yuè