春城

清代 黄景仁
春城久阴雨,欣见白日轮。照我叹羁寂,更照东西邻。 东家娶新妇,开筵罗众宾。烹臛香彻舍,喧笑夜达晨。 西家屋颓破,中有新死人。床头老妪哭,哭子声酸辛。 共此日光里,哀乐胡不均?无情感客过,侧耳继嘅呻。 触欢叹无怿,闻戚幸有身。俄顷众虑集,首念依闾亲。 有子常若无,不得相对贫。孤灯耿白发,茹苦何能伸。 亦有蓬头妻,抱病卧积薪。自为我家妇,甑釜常生尘。 门户持女手,何以能支振。一身尚乞食,所遇犹邅迍。 言念忽及此,滂沱涕盈巾。若语东西家,哀乐稍可匀。 更欲起相告,事运多相因。啼笑互乘伏,迎送如轮巡。 所见尽逆旅,何者堪为真!
chūn chéng jiǔ yīn   xīn jiàn bái lún zhào tàn   gèng zhào dōng 西 lín
dōng jiā xīn   kāi yán luó zhòng bīn pēng huò xiāng chè shě   xuān xiào chén
西 jiā tuí   zhōng yǒu xīn rén chuáng tóu lǎo   shēng suān xīn
gòng guāng   āi yuè jūn   qíng gǎn guò   ěr kǎi shēn
chù huān tàn   wén xìng yǒu shēn é qǐng zhòng   shǒu niàn qīn
yǒu zi cháng ruò   xiāng duì pín dēng gěng bái   néng shēn
yǒu péng tóu   bào bìng xīn wèi jiā   zèng cháng shēng chén
mén chí shǒu   néng zhī zhèn shēn shàng shí   suǒ yóu zhān zhūn
yán niàn   pāng tuó yíng jīn ruò dōng 西 jiā   āi yuè shāo yún
gèng xiāng gào   shì yùn duō xiāng yīn xiào chéng   yíng sòng lún xún
suǒ jiàn jǐn   zhě kān wéi zhēn