春草凝露

唐代 张友正
苍苍芳草色,含露对青春。已赖阳和长,仍惭润泽频。 日临残未滴,风度欲成津。蕙叶垂偏重,兰丛洗转新。 将行愁裛径,欲采畏濡身。独爱池塘畔,清华远袭人。
cāng cāng fāng cǎo   hán duì qīng chūn lài yáng zhǎng   réng cán rùn pín
lín cán wèi   fēng chéng jīn huì chuí piān zhòng   lán cóng zhuǎn xīn
jiāng xíng chóu jìng   cǎi wèi shēn ài chí táng pàn   qīng huá yuǎn rén