春草歌

唐代 庄南杰
漠漠绵绵几多思,无言领得春风意。花裁小锦绣晴空, 叶抽碧簟铺平地。含芳吊影争芬敷,绕云恨起山蘼芜。 离人不忍到此处,泪娥滴尽双真珠。
mián mián duō   yán lǐng chūn fēng huā cái xiǎo jǐn xiù qíng kōng  
chōu diàn píng hán fāng diào yǐng zhēng fēn   rào yún hèn shān
rén rěn dào chù   lèi é jǐn shuāng zhēn zhū