春草碧 题梅雪■小照

清代 曹贞吉
春风作意淹愁客。晞发弄琅玕、千条碧。脉脉空谷佳人,翠袖无言正相忆。 过雨嫩苔生、流光湿。 莫是拥髻灯前,翩然独立。认他桃花红,梨花白。剧怜■里都■,朱霞天半无人识。 高唱紫云回、消受得。
chūn fēng zuò yān chóu nòng láng gān qiān tiáo kōng jiā rén   cuì xiù yán zhèng xiāng
guò nèn tái shēng liú guāng shī 湿
shì yōng dēng qián   piān rán rèn táo huā hóng   huā bái lián   dōu     zhū xiá tiān bàn rén shí
gāo chàng yún huí xiāo shòu