春草碧色

唐代 殷文圭
细草含愁碧,芊绵南浦滨。萋萋如恨别,苒苒共伤春。 疏雨烟华润,斜阳细彩匀。花粘繁斗锦,人藉软胜茵。 浅映宫池水,轻遮辇路尘。杜回如可结,誓作报恩身。
cǎo hán chóu   qiān mián nán bīn hèn bié   rǎn rǎn gòng shāng chūn
shū yān huá rùn   xié yáng cǎi yún huā zhān fán dòu jǐn   rén ruǎn shèng yīn
qiǎn yìng gōng chí shuǐ   qīng zhē niǎn chén huí jié   shì zuò bào ēn shēn