春草碧

金朝 密璹
几番风雨西城陌。不见海棠红、梨花白。底事胜赏匆匆,政自天付酒肠窄。 更笑老东君、人间客。 赖有玉管新翻,罗襟醉墨。望中倚阑人、如曾识。旧梦回首何堪,故苑春光又陈迹。 落尽后庭花、春草碧。
fān fēng 西 chéng jiàn hǎi táng hóng huā bái shì shèng shǎng cōng cōng   zhèng tiān jiǔ cháng zhǎi
gèng xiào lǎo dōng jūn rén jiān
lài yǒu guǎn xīn fān   luó jīn zuì wàng zhōng lán rén céng shí jiù mèng huí shǒu kān   yuàn chūn guāng yòu chén
luò jǐn hòu tíng huā chūn cǎo