春草

明代 李东阳
过烟披雨见蒙茸,平野高原望不穷。同是一般春色里,年年各自领东风。
guò yān jiàn méng róng   píng gāo yuán wàng qióng tóng shì bān chūn nián   nián lǐng dōng fēng