春残

宋代 陆游
老堕空山里,春残白日长。 庸医司性命,俗子议文章。 烛映一池墨,风飘半篆香。 个中有佳处,袖手看人忙。
lǎo duò kōng shān   chūn cán bái zhǎng  
yōng xìng mìng   wén zhāng  
zhú yìng chí   fēng piāo bàn zhuàn xiāng  
zhōng yǒu jiā chǔ   xiù shǒu kàn rén máng