春残

宋代 张玉娘
帘外落花万点,枝头啼鸟一声。唤转枕边春梦,倚阑终日凝情。
lián wài luò huā wàn diǎn   zhī tóu niǎo shēng huàn zhuǎn zhěn biān chūn mèng   lán zhōng níng qíng