春菜

元代 张雨
土甲离离宿雨痕,畦蔬小摘当盘飧。红绫饼餤残牙齿,合向岩头嚼菜根。
jiǎ 宿 hén   shū xiǎo zhāi dāng pán sūn hóng líng bǐng dàn cán chǐ 齿   xiàng yán tóu jué cài gēn