春病

唐代 元稹
病来闲卧久,因见静时心。残月晓窗迥,落花幽院深。 望山移坐榻,行药步墙阴。车马门前度,遥闻哀苦吟。
bìng lái xián jiǔ   yīn jiàn jìng shí xīn cán yuè xiǎo chuāng jiǒng   luò huā yōu yuàn shēn
wàng shān zuò   xíng yào qiáng yīn chē mén qián   yáo wén āi yín