春别诗四首 其二

南北朝 萧子显
幽宫积草自芳菲,黄鸟芳树情相依。争风竞日常闻响,重花叠叶不通飞。 当知此时动妾思,惭使罗袂拂君衣。
yōu gōng cǎo fāng fēi   huáng niǎo fāng shù qíng xiāng zhēng fēng jìng cháng wén xiǎng zhòng   huā dié tōng fēi    
dāng zhī shí dòng qiè   cán shǐ 使 luó mèi jūn