宋代 赵葵
檀板且教停,花娇不耐惊。 日融莺语滑,风软蝶身轻。 缕篆销春昼,游丝弄晚晴。 谁家杨柳院,笑语杂棋声。
tán bǎn qiě jiào tíng   huā jiāo nài jīng  
róng yīng huá   fēng ruǎn dié shēn qīng  
zhuàn xiāo chūn zhòu   yóu nòng wǎn qíng  
shuí jiā yáng liǔ yuàn   xiào shēng