唐代 高蟾
天柱几条支白日,天门几扇锁明时。 阳春发处无根蒂,凭仗东风分外吹。 明月断魂清霭霭,平芜归思绿迢迢。 人生莫遣头如雪,纵得春风亦不消。
tiān zhù tiáo zhī bái   tiān mén shàn suǒ míng shí
yáng chūn chù gēn   píng zhàng dōng fēng fèn wài chuī
míng yuè duàn hún qīng ǎi ǎi   píng guī 绿 tiáo tiáo
rén shēng qiǎn tóu xuě   zòng de chūn fēng xiāo