触目用出群格

清代 陈忠平
触目斑斓日照斜,纷披乱影作飞花。春风有意偏无果,浪迹无凭却有涯。 落落孤心观自在,嘈嘈百舌听频伽。倘能忘我须忘物,天地浑茫一刹那。
chù bān lán zhào xié   fēn luàn yǐng zuò fēi huā chūn fēng yǒu piān guǒ làng   píng què yǒu    
luò luò xīn guān zai   cáo cáo bǎi shé tīng pín tǎng néng wàng wàng tiān   hún máng chà