出门辞为苏鹏赋

明代 宋濂
忆昔出门时,营魂不相依。 乱行忘户庭,欲东却从西。 升堂拜严父,鹤发七十余。 欲语不成语,涕下如绠縻。 老妻哭中闺,半世叹分违。 孰意垂白后,亦复不同栖。 妾病入骨髓,一命仅若丝。 不知君还日,能有相见期。 争如床下舄,反得随君之。 不忍出门别,难禁君去时。 言已咽就榻,见者皆歔欷。 流云虽无情,惨澹亦如悲。 瘦女候庭前,含泪整衿裾:“东风尚苦寒,凛凛中人肌。 愿耶善自爱,以慰儿女思。 ”三孙拜马前,头角何累累。 大者始十龄,小者犹孩提。 伯仲似解事,饮泣貌惨凄。 季也最可怜,顿足放声啼:“我欲同翁去,明日同翁归。 ”石人纵无肠,对此能自持?二儿相逐行,直至双溪涯。 泪眼似井水,源源流弗襜。 舟师催棹发,丁宁且迟迟:“我父去终去,幸得缓斯须。 ”于时天渐暗,密雪学花飞。 山林尽变幻,白玉为树枝。 橹声伊轧动,兄弟争牵衣。 但得到睦州,不敢再相随。 强颜麾斥去,掩泣立沙坻。 盘回过前湾,跂立犹不移。 我时情怀恶,有目何能窥。 急入篷底卧,冥然付无知。 同行坚慰解,沽酒买红鱼。 酒饮未终觞,酩酊已如泥。 至重在天伦,谁宁不念兹。 无泪洒离别,此语非人为。 况我志丘壑,岂欲阨路歧。 但愿身强健,定得返故庐。 长幼聚一筵,春篘荐埘鸡。 重赓《考槃》咏,勿倡《出门辞》。
chū mén shí   yíng hún xiāng  
luàn xíng wàng tíng   dōng què cóng 西  
shēng táng bài yán   shí  
chéng   xià gěng  
lǎo zhōng guī   bàn shì tàn fēn wéi  
shú chuí bái hòu   tóng  
qiè bìng suǐ   mìng jǐn ruò  
zhī jūn hái   néng yǒu xiāng jiàn  
zhēng chuáng xià   fǎn suí jūn zhī  
rěn chū mén bié   nán jìn jūn shí  
yán yàn jiù   jiàn zhě jiē  
liú yún suī qíng   cǎn dàn bēi  
shòu hòu tíng qián   hán lèi zhěng jīn     dōng fēng shàng hán   lǐn lǐn zhōng rén  
yuàn shàn ài   wèi ér  
  sān sūn bài qián   tóu jiǎo lěi lěi  
zhě shǐ shí líng   xiǎo zhě yóu hái  
zhòng shì jiě shì   yǐn mào cǎn  
zuì lián   dùn fàng shēng     tóng wēng   míng tóng wēng guī  
  shí rén zòng cháng   duì néng chí   èr ér xiāng zhú háng   zhí zhì shuāng  
lèi yǎn shì jǐng shuǐ   yuán yuán liú chān  
zhōu shī cuī zhào   dīng níng qiě chí chí     zhōng   xìng de huǎn  
  shí tiān jiàn àn   xuě xué huā fēi  
shān lín jǐn biàn huàn   bái wèi shù zhī  
shēng zhá dòng   xiōng zhēng qiān  
dàn dào zhōu   gǎn zài xiāng suí  
qiǎng yán huī chì   yǎn shā  
pán huí guò qián wān   yóu  
shí qíng huái 怀 è   yǒu néng kuī  
péng   míng rán zhī  
tóng háng jiān wèi jiě   jiǔ mǎi hóng  
jiǔ yǐn wèi zhōng shāng   mǐng dǐng  
zhì zhòng zài tiān lún   shuí níng niàn  
lèi bié   fēi rén wéi  
kuàng zhì qiū   è  
dàn yuàn shēn qiáng jiàn   dìng fǎn  
zhǎng yòu yán   chūn chōu jiàn shí  
zhòng gēng kǎo pán yǒng chàng   chū mén