出门

宋代 王令
出门将何从,中道忽自思。 彼怀与尔殊,亦合念子归。 乐有诗与书,游有山与陂。 谁言竟无从,犹有影自随。
chū mén jiāng cóng   zhōng dào  
huái 怀 ěr shū   niàn zi guī  
yǒu shī shū   yóu yǒu shān bēi  
shuí yán jìng cóng   yóu yǒu yǐng suí