出门

唐代 刘驾
出门羡他人,奔走如得涂。翻思他人意,与我或不殊。 以兹聊自安,默默行九衢。生计逐羸马,每出似移居。 客从我乡来,但得邻里书。田园几换主,梦归犹荷锄。 进犹希万一,退复何所如。况今辟公道,安得不踌躇。
chū mén xiàn rén   bēn zǒu fān rén   huò shū
liáo ān   xíng jiǔ shēng zhú léi   měi chū shì
cóng xiāng lái   dàn lín shū tián yuán huàn zhǔ   mèng guī yóu chú
jìn yóu wàn   tuì 退 suǒ kuàng jīn gōng dào   ān chóu chú