褚临兰亭歌用旧题定武韵

明代 王世贞
温奴误躏骊山陌,上帝依然秘真迹。欲窥日表少传神,但觅云仍便灾石。 河南急利射雕手,除却率更谁劲敌。只字宁输永师贵,八法疑从白云获。 纵令学步太婵娟,肯作重儓依俗格。颠米何劳据舷取,王孙已为炊玉易。 对展双疑雕鹗翻,别看总是云霞色。未从道士换鹅群,要与君王留马式。 小儒岂解襄阳狡,偶然弓失偶然得。枯树支屏未为复,位武经镵亦非匹。 即容怀瓘中下估,试与绍京千万直。笑杀萧斋一字萧,少室山人为卖宅。
wēn lìn shān   shàng rán zhēn kuī biǎo shǎo chuán shén dàn   yún réng biàn zāi 便 shí    
nán shè diāo shǒu   chú què gēng shuí jìng zhī níng shū yǒng shī guì   cóng bái yún huò    
zòng lìng xué tài chán juān   kěn zuò zhòng tái diān láo xián wáng   sūn wèi chuī    
duì zhǎn shuāng diāo è fān   bié kàn zǒng shì yún xiá wèi cóng dào shì huàn é qún yào   jūn wáng liú shì    
xiǎo jiě xiāng yáng jiǎo   ǒu rán gōng shī ǒu rán shù zhī píng wèi wéi wèi   jīng chán fēi    
róng huái 怀 guàn zhōng xià   shì shào jīng qiān wàn zhí xiào shā xiāo zhāi xiāo shǎo   shì shān rén wéi mài zhái