出岭题石灰铺

宋代 陶弼
马度严关口,生归喜复嗟。 天文离卷舌,人影背含沙。 江势一雨曲,梅梢三四花。 登高休问路,云下是吾家。
yán guān kǒu   shēng guī jiē  
tiān wén juǎn shé   rén yǐng bèi hán shā  
jiāng shì   méi shāo sān huā  
dēng gāo xiū wèn   yún xià shì jiā