出京赴谪所

宋代 邓林
曾将方寸质神明,亦有封章达帝廷。葵藿素心空自赤,乾坤老眼为谁青。 一身去国风中叶,万里携家水上萍。最恨君亲俱未报,闲愁博得鬓星星。
céng jiāng fāng cùn zhì shén míng   yǒu fēng zhāng tíng kuí huò xīn kōng chì qián   kūn lǎo yǎn wèi shuí qīng    
shēn guó fēng zhōng   wàn xié jiā shuǐ shàng píng zuì hèn jūn qīn wèi bào xián   chóu de bìn xīng xing