出京别崔学士

唐代 黄滔
一从门馆遍投文,旋忝恩知骤出群。不道鹤鸡殊羽翼, 许依龙虎借风云。命奇未便乘东律,言重终期雪北军。 欲逐飘蓬向岐路,数宵垂泪恋清芬。
cóng mén guǎn biàn tóu wén   xuán tiǎn ēn zhī zhòu chū qún dào shū  
lóng jiè fēng yún mìng wèi biàn 便 chéng dōng   yán zhòng zhōng xuě běi jūn
zhú piāo péng xiàng   shù xiāo chuí lèi liàn qīng fēn