出鸡陵关

宋代 王称
手麾白羽箑,凌晨出夷关。夷关春始开,行旅多欢颜。 笑掬青涧流,为洗瘴疠残。浮云引征佩,共结轻阴还。 前登忘险疲,凭高眺林峦。却忆征南暮,溟濛海雾间。
shǒu huī bái shà   líng chén chū guān guān chūn shǐ kāi   xíng duō huān yán
xiào qīng jiàn liú   wèi zhàng cán yún yǐn zhēng pèi   gòng jié qīng yīn hái
qián dēng wàng xiǎn   píng gāo tiào lín luán què zhēng nán   míng méng hǎi jiān