出嘉峪关感赋四首 其四
一骑才过即闭关,中原回首泪痕潸。弃繻人去谁能识,投笔功成老亦还。
夺得胭脂颜色淡,唱残杨柳鬓毛斑。我来别有征途感,不为衰龄盼赐环。
yī
一
qí
骑
cái
才
guò
过
jí
即
bì
闭
guān
关
,
zhōng
中
yuán
原
huí
回
shǒu
首
lèi
泪
hén
痕
shān
潸
。
。
qì
弃
xū
繻
rén
人
qù
去
shuí
谁
néng
能
shí
识
,
tóu
投
bǐ
笔
gōng
功
chéng
成
lǎo
老
yì
亦
hái
还
。
。
duó
夺
de
得
yān
胭
zhī
脂
yán
颜
sè
色
dàn
淡
,
chàng
唱
cán
残
yáng
杨
liǔ
柳
bìn
鬓
máo
毛
bān
斑
。
。
wǒ
我
lái
来
bié
别
yǒu
有
zhēng
征
tú
途
gǎn
感
,
bù
不
wéi
为
shuāi
衰
líng
龄
pàn
盼
cì
赐
huán
环
。
。