出嘉峪关感赋

清代 林则徐
严关百尺界天西, 万里征人驻马蹄。 飞阁遥连秦树直, 缭垣斜压陇云低。 天山巉[1]削摩肩立, 瀚海苍茫入望迷。 谁道崤函千古险? 回看只见一丸泥。
yán guān bǎi chǐ jiè tiān 西  
wàn zhēng rén zhù
fēi yáo lián qín shù zhí  
liáo yuán xié lǒng yún
tiān shān chán   [   1   ] 1] xuē jiān  
hàn hǎi cāng máng wàng
shuí dào xiáo hán qiān xiǎn  
huí kàn zhī jiàn wán