出嘉峪关
大华终南翠作屏,黄沙黑水万重轻。春风杨柳三千里,一出长城不肯青。
dà
大
huá
华
zhōng
终
nán
南
cuì
翠
zuò
作
píng
屏
,
huáng
黄
shā
沙
hēi
黑
shuǐ
水
wàn
万
zhòng
重
qīng
轻
。
。
chūn
春
fēng
风
yáng
杨
liǔ
柳
sān
三
qiān
千
lǐ
里
,
yī
一
chū
出
cháng
长
chéng
城
bù
不
kěn
肯
qīng
青
。
。