出郊再用韵赋三解

宋代 吴潜
空绡图画几曾收,楼外苍林远更悠。 日莫群乌投栎社,天长数雁落芦洲。 为谙世上空花景,最喜山中落叶秋。 官事渐稀农事丁,携壶挈榼要容不。
kōng xiāo huà zēng shōu   lóu wài cāng lín yuǎn gèng yōu  
qún tóu shè   tiān cháng shù yàn luò zhōu  
wèi ān shì shàng kōng huā jǐng   zuì shān zhōng luò qiū  
guān shì jiàn nóng shì dīng   xié qiè yào róng