出郊劝农饭蔬于法石僧舍时方闵雨有无麦之忧因成八绝 其八

宋代 王十朋
一径通幽亭面墙,鸟啼林静木苍苍。碍人眼界宜斤斧,放出山光接海光。
jìng tōng yōu tíng miàn qiáng   niǎo lín jìng cāng cāng ài rén yǎn jiè jīn   fàng chū shān guāng jiē hǎi guāng