出郊劝农饭蔬于法石僧舍时方闵雨有无麦之忧因成八绝 其六

宋代 王十朋
万岁名山两度来,精庐潇洒绝尘埃。禅师妙得兵家策,杖屦飘然去不回。
wàn suì míng shān liǎng lái   jīng xiāo jué chén āi chán shī miào bīng jiā   zhàng piāo rán huí