出郊见田家蚕麦已成慨然有感

宋代 欧阳修
谁谓田家苦,田家乐有时。 车鸣缫白茧,麦熟啭黄鹂。 田家此乐几人知,幸独知之未许归。 逢时得宠已逾分,报国无能徒尔为。 收取玉堂挥翰手,却寻南亩把锄犁。
shuí wèi tián jiā   tián jiā yǒu shí
chē míng sāo bái jiǎn   mài shú zhuàn huáng
tián jiā rén zhī   xìng zhī zhī wèi guī
féng shí chǒng fèn   bào guó néng ěr wèi
shōu táng huī hàn shǒu   què xún nán chú