出郊怀汪尚中代简

宋代 吴泳
一春烟雨尽愁端,晴日郊行尚怕寒。 芳草被堤风信过,杂英满甸雪泥乾。 刘郎去后花无恙,杜牧来迟春渐阑。 明日为君开社瓮,莫教人倚玉栏看。
chūn yān jǐn chóu duān   qíng jiāo xíng shàng hán
fāng cǎo bèi fēng xìn guò   yīng mǎn diān xuě qián
liú láng hòu huā yàng   lái chí chūn jiàn lán
míng wèi jūn kāi shè wèng   jiào rén lán kàn