出郊

宋代 宋祁
茂草平堪藉,长杨绿自垂。 郊晴艾帐远,桥迥犊车迟。 有鹤迎飞盖,无蛇赌赐卮。 秦楼何用识,马尾结青丝。
mào cǎo píng kān   cháng yáng 绿 chuí
jiāo qíng ài zhàng yuǎn   qiáo jiǒng chē chí
yǒu yíng fēi gài   shé zhī
qín lóu yòng shí   wěi jié qīng