出嘉陵江

明代 杨慎
嘉陵驶且长,千里如投梭。洋洋者绿水,触石扬白波。 逶迤似有情,相送出褒斜。云气接江脑,日色破浪花。 冥冥下无极,疑是神龙家。垂藤饮猿狖,奫沦栖阳阿。 中有南行舟,遥遥通三巴。惜哉不可往,巨石剧狼牙。 我欲镵安流,手中无莫邪。长歌行路难,日莫犹天涯。
jiā líng shǐ qiě zhǎng   qiān tóu suō yáng yáng zhě 绿 shuǐ   chù shí yáng bái
wēi shì yǒu qíng   xiāng sòng chū bāo xié yún jiē jiāng nǎo   làng huā
míng míng xià   shì shén lóng jiā chuí téng yǐn yuán yòu   yūn lún yáng ā
zhōng yǒu nán xíng zhōu   yáo yáo tōng sān zāi wǎng   shí láng
chán ān liú   shǒu zhōng cháng xíng nán   yóu tiān