垂杨 秋柳

清代 顾太清
秋凉乍到。便长条踠地,柔丝拂袅。雾雨霏烟,无情不绾章台道。 梦回十二红楼悄。小桥外、夕阳遍照。阅行人、一树弯腰,带六朝风调。 经过春风多少。任月白天空,惊乌三绕。谢尽繁华,长堤落叶无人扫。 青蛾不是当初貌。更对着、断肠衰草。萧疏客舍,寒蝉声渐老。
qiū liáng zhà dào biàn 便 cháng tiáo wǎn   róu niǎo fēi yān   qíng wǎn zhāng tái dào
mèng huí shí èr hóng lóu qiāo xiǎo qiáo wài yáng biàn zhào yuè xíng rén shù wān yāo   dài liù cháo fēng diào
jīng guò chūn fēng duō shǎo rèn yuè bái tiān kōng   jīng sān rào xiè jǐn fán huá   zhǎng luò rén sǎo
qīng é shì dāng chū mào gèng duì zhe duàn cháng shuāi cǎo xiāo shū shè   hán chán shēng jiàn lǎo