垂杨 汉南道上,烟水凄绝,寒柳萧萧,似闵人摇落者。因赋此解,他日漱泉见之,当亦以为有桓郎之感也
西风野水。剩几株暝柳,牵人羁思。惨绿无多,笛声吹向空烟里。
天涯何限伤心地。画疏影、残阳颓寺。悔年年、轻暖轻阴,负晚春游骑。
憔悴孤帆自倚。渐霜落汉南,冷峰无际。断送秋魂,一丸斜月惊鸦起。
荒荒津堠人千里。叹双鬓、飘萧如此。相思甚处微黄,栖暗苇。
xī
西
fēng
风
yě
野
shuǐ
水
shèng
。
jǐ
剩
zhū
几
míng
株
liǔ
暝
qiān
柳
,
rén
牵
jī
人
sī
羁
cǎn
思
lǜ
。
wú
惨
duō
绿
dí
无
shēng
多
,
chuī
笛
xiàng
声
kōng
吹
yān
向
lǐ
空
烟
里
。
tiān
天
yá
涯
hé
何
xiàn
限
shāng
伤
xīn
心
dì
地
huà
。
shū
画
yǐng
疏
cán
影
yáng
、
tuí
残
sì
阳
huǐ
颓
nián
寺
nián
。
qīng
悔
nuǎn
年
qīng
年
yīn
、
fù
轻
wǎn
暖
chūn
轻
yóu
阴
,
qí
负
晚
春
游
骑
。
qiáo
憔
cuì
悴
gū
孤
fān
帆
zì
自
yǐ
倚
jiàn
。
shuāng
渐
luò
霜
hàn
落
nán
汉
lěng
南
,
fēng
冷
wú
峰
jì
无
duàn
际
sòng
。
qiū
断
hún
送
yī
秋
wán
魂
,
xié
一
yuè
丸
jīng
斜
yā
月
qǐ
惊
鸦
起
。
huāng
荒
huāng
荒
jīn
津
hòu
堠
rén
人
qiān
千
lǐ
里
tàn
。
shuāng
叹
bìn
双
piāo
鬓
xiāo
、
rú
飘
cǐ
萧
xiāng
如
sī
此
shén
。
chù
相
wēi
思
huáng
甚
qī
处
àn
微
wěi
黄
,
栖
暗
苇
。