吹箫出峡图

元代 王冕
巅崖峭绝撑碧空,倒卧老松如老龙。 奔流落峡喷白雪,石角险过百丈洪。 我昔放舟从此出,捩拖挂帆气欲折。 春风回首三十年,至今认得山头月。 草堂清晨看图画,画里之人闲似我。 波涛汹涌都不知,横箫自向船中坐。 酒壶茶具船上头,江山满眼随处游。 安得更唤元丹丘?相携共上黄鹤楼。
diān qiào jué chēng kōng   dǎo lǎo sōng lǎo lóng
bēn liú luò xiá pēn bái xuě   shí jiǎo xiǎn guò bǎi zhàng hóng
fàng zhōu cóng chū   liè tuō guà fān zhé
chūn fēng huí shǒu sān shí nián   zhì jīn rèn de shān tóu yuè
cǎo táng qīng chén kàn huà   huà zhī rén xián shì
tāo xiōng yǒng dōu zhī   héng xiāo xiàng chuán zhōng zuò
jiǔ chá chuán shàng tou   jiāng shān mǎn yǎn suí chù yóu
ān gèng huàn yuán dān qiū   xiāng xié gòng shàng huáng lóu