吹台

宋代 刘攽
梁王游赏地,乔木空白云。无复歌吹响,况乃麋鹿群。 梵刹拟化出,山河如绮分。北望十二衢,佳气正絪缊。 贤者而后乐,固如孟轲云。感此多远怀,因之濯尘纷。 闻君已先我,携手皆能文。置酒临沧流,披窗溯南薰。 由来登此台,寂寞谁独闻。慷慨作歌诗,怅然哀古人。 千载岂不辽,忽如波沄沄。适意正在饮,无为惜酣醺。
liáng wáng yóu shǎng   qiáo kòng bái yún chuī xiǎng kuàng   nǎi qún 鹿    
fàn chà huà chū   shān fēn běi wàng shí èr jiā   zhèng yīn yūn    
xián zhě ér hòu   mèng yún gǎn duō yuǎn huái yīn 怀   zhī zhuó chén fēn    
wén jūn xiān   xié shǒu jiē néng wén zhì jiǔ lín cāng liú   chuāng nán xūn    
yóu lái dēng tái   shuí wén kāng kǎi zuò shī chàng   rán āi rén    
qiān zǎi liáo   yún yún shì zhèng zài yǐn   wéi hān xūn