垂丝海棠

宋代 孙惟信
袅袅垂丝不自持,更禁日炙与风吹。 仙家见惯浑闲事,乞与人间看一枝。
niǎo niǎo chuí chí   gèng jìn zhì fēng chuī  
xiān jiā jiàn guàn hún xián shì   rén jiān kàn zhī