吹笙歌

唐代 秦韬玉
信陵名重怜高才,见我长吹青眼开。便出燕姬再倾醑, 此时花下逢仙侣。弯弯狂月压秋波,两条黄金f8黄雾。 逸艳初因醉态见,浓春可是韶光与。纤纤软玉捧暖笙, 深思香风吹不去。檀唇呼吸宫商改,怨情渐逐清新举。 岐山取得娇凤雏,管中藏著轻轻语。好笑襄王大迂阔, 曾卧巫云见神女。银锁金簧不得听,空劳翠辇冲泥雨。
xìn líng míng zhòng lián gāo cái   jiàn zhǎng chuī qīng yǎn kāi biàn 便 chū yàn zài qīng  
shí huā xià féng xiān wān wān kuáng yuè qiū   liǎng tiáo huáng jīn   f   8 f8 huáng
yàn chū yīn zuì tài jiàn   nóng chūn shì sháo guāng xiān xiān ruǎn pěng nuǎn shēng  
shēn xiāng fēng chuī tán chún gōng shāng gǎi   yuàn qíng jiàn zhú qīng xīn
shān de jiāo fèng chú   guǎn zhōng cáng zhù qīng qīng hǎo xiào xiāng wáng kuò  
céng yún jiàn shén yín suǒ jīn huáng tīng   kōng láo cuì niǎn chōng