垂去

宋代 洪咨夔
凤凰知细德,瓯鸟识机心。 物理固知此,世情非特今。 足缨清与浊,厉揭浅知深。 觉破从前梦,长歌月满襟。
fèng huáng zhī   ōu niǎo shí xīn  
zhī   shì qíng fēi jīn  
yīng qīng zhuó   jiē qiǎn zhī shēn  
jué cóng qián mèng   cháng yuè mǎn jīn