垂柳短吟

宋代 邵雍
临溪拂水正依依。更被狂风来往吹。 薄春不胜烟羃羃,深春无奈日迟迟。 谁家缥渺青罗帔,何处蹁跹金缕衣。 犹恐离人肠未断,满天仍看乱花飞。
lín shuǐ zhèng gèng bèi kuáng fēng lái wǎng chuī    
báo chūn shèng yān   shēn chūn nài chí chí  
shuí jiā piǎo miǎo qīng luó pèi   chǔ pián xiān jīn  
yóu kǒng rén cháng wèi duàn   mǎn tiān réng kàn luàn huā fēi