垂虹亭

宋代 王安石
三江五湖口,地与天不隔。 日月所蔽亏,东西渺然白。 漫漫浸北斗,浩浩浮南极。 谁投此虹蜺,欲济两间厄。 中流杂蜃气,栏楯相承翼。 初疑神所为,灭没在顷刻。 晨兴坐其上,傲兀至中昃。 犹怜变化功,不谓因人役。 今君持酒浆,谈笑顾宾客。 颇夸九州物,壮丽此无敌。 荧煌丹砂柱,璀璨黄金壁。 中家不虑始,助我皆豪殖。 喟予独感此,剥烂有终极。 改作不可无,还当采民力。
sān jiāng kǒu   tiān
yuè suǒ kuī   dōng 西 miǎo rán bái
màn màn jìn běi dǒu   hào hào nán
shuí tóu hóng   liǎng jiān è
zhōng liú shèn   lán shǔn xiāng chéng
chū shén suǒ wéi   miè zài qǐng
chén xīng zuò shàng   ào zhì zhōng
yóu lián biàn huà gōng   wèi yīn rén
jīn jūn chí jiǔ jiāng   tán xiào bīn
kuā jiǔ zhōu   zhuàng
yíng huáng dān shā zhù   cuǐ càn huáng jīn
zhōng jiā shǐ   zhù jiē háo zhí
kuì gǎn   bāo làn yǒu zhōng
gǎi zuò   hái dāng cǎi mín