吹笛
横笛高城弄晚芃,碧空如水雁来时。
关山月落肠应断,楼阁秋生响易悲。
杨柳天边浑折尽,梅花江畔故开迟。
武陵回首南征路,一曲那堪马上吹。
héng
横
dí
笛
gāo
高
chéng
城
nòng
弄
wǎn
晚
péng
芃
,
bì
碧
kōng
空
rú
如
shuǐ
水
yàn
雁
lái
来
shí
时
。
guān
关
shān
山
yuè
月
luò
落
cháng
肠
yīng
应
duàn
断
,
lóu
楼
gé
阁
qiū
秋
shēng
生
xiǎng
响
yì
易
bēi
悲
。
yáng
杨
liǔ
柳
tiān
天
biān
边
hún
浑
zhé
折
jǐn
尽
,
méi
梅
huā
花
jiāng
江
pàn
畔
gù
故
kāi
开
chí
迟
。
wǔ
武
líng
陵
huí
回
shǒu
首
nán
南
zhēng
征
lù
路
,
yī
一
qǔ
曲
nà
那
kān
堪
mǎ
马
shàng
上
chuī
吹
。